眼兒媚·東風拂檻露猶寒

宋代 韓淲
東風拂檻露猶寒。花重濕闌干。淡雲殢日,晨光微透,簾幕香殘。陰晴不定瑤階潤,新恨覺心闌。憑高望斷,綠楊南陌,無限關山。
dōng fēng kǎn yóu hán huā zhòng shī lán gān dàn yún   chén guāng wēi tòu   lián xiāng cán yīn qíng dìng yáo jiē rùn   xīn hèn jué xīn lán píng gāo wàng duàn   yáng nán   xiàn guān shān