眼病中遣悶二十首 其十四

宋代 李祁
兒時強記最匆匆,老去方知悔已窮。欲遣無聊誦詩句,只餘詩味到胸中。
ér shí qiáng zuì cōng cōng   lǎo fāng zhī huǐ qióng qiǎn liáo sòng shī   zhǐ shī wèi dào xiōng zhōng