硯冰

元代 謝宗可
裂地層陰透馬肝,墨花含凍鎖毫端。一泓曉色玄霜重,半夜天風黑水乾。 沼面煙凝星影暗,潭心雲翳玉光寒。便將呵作清泠雨,筆掃人間酷暑殘。
liè céng yīn tòu gān   huā hán dòng suǒ háo duān hóng xiǎo xuán shuāng zhòng   bàn tiān fēng hēi shuǐ qián
zhǎo miàn yān níng xīng yǐng àn   tán xīn yún guāng hán biàn 便 jiāng zuò qīng líng   sǎo rén jiān shǔ cán