唐代 杜牧
萬里銜蘆別故鄉,雲飛雨宿向瀟湘。數聲孤枕堪垂淚, 幾處高樓欲斷腸。度日翩翩斜避影,臨風一一直成行, 年年辛苦來衡岳,羽翼摧殘隴塞霜。
wàn xián bié xiāng   yún fēi 宿 xiàng xiāo xiāng shù shēng zhěn kān chuí lèi  
chù gāo lóu duàn cháng piān piān xié yǐng   lín fēng zhí chéng háng  
nián nián xīn lái héng yuè   cuī cán lǒng sāi shuāng