唐代 李嶠
瑞氣凌青閤,空濛上翠微。迥浮雙闕路,遙拂九仙衣。 桑柘迎寒色,松篁暗晚暉。還當紫霄上,時接彩鸞飛。
ruì líng qīng   kōng méng shàng cuì wēi jiǒng shuāng quē   yáo jiǔ xiān
sāng zhè yíng hán   sōng huáng àn wǎn huī hái dāng xiāo shàng   shí jiē cǎi luán fēi