雅安人日次舊韻二首

宋代 蘇軾
人日滯留江上村,定知芳草怨王孫。 題詩寄遠方揮翰,扶杖登高獨出門。 柳色忍看成感嘆,花前歸思自飛翻。 浮陽披凍雖才弄,已覺春工漏一元。
rén zhì liú jiāng shàng cūn   dìng zhī fāng cǎo yuàn wáng sūn
shī yuǎn fāng huī hàn   zhàng dēng gāo chū mén
liǔ rěn kàn chéng gǎn tàn   huā qián guī fēi fān
yáng dòng suī cái nòng   jué chūn gōng lòu yuán