徐州道中

宋代 文天祥
彭城古官道,日中十馬馳。 咫尺不見人,撲面黃塵飛。 白頭漢王縞素師,美人燕罷項羽啼。 一時混戰四十萬,天昏地黑睢水湄。 乃知大風揚沙失白晝,自是地利非天時。 漢王倉皇問道西,一兒一女嘻其危。 太公呂后去不歸,俎上寧有生還時。 未央稱壽太上皇,巍然女媧帝中闈。
péng chéng guān dào   zhōng shí chí
zhǐ chǐ jiàn rén   miàn huáng chén fēi
bái tóu hàn wáng gǎo shī   měi rén yàn xiàng
shí hùn zhàn shí wàn   tiān hūn hēi suī shuǐ méi
nǎi zhī fēng yáng shā shī bái zhòu   shì fēi tiān shí
hàn wáng cāng huáng wèn dào 西   ér wēi
tài gōng hòu guī   shàng níng yǒu shēng huán shí
wèi yāng chēng shòu tài shàng huáng   wēi rán zhōng wéi