徐應祺惠文編

宋代 韓元吉
渴雨空齋晝不眠,疏簾竹簟意翛然。 借君妙語清袢暑,起我衰悰似壯年。 得意每看雄霓句,逢時會奏白雲篇。 漢庭久重春秋學,凌厲煙霄更著鞭。
kōng zhāi zhòu mián   shū lián zhú diàn xiāo rán  
jiè jūn miào qīng pàn shǔ   shuāi cóng shì zhuàng nián  
měi kàn xióng   féng shí huì zòu bái yún piān  
hàn tíng jiǔ zhòng chūn qiū xué   líng yān xiāo gèng zhù biān