敘吟

宋代 潘閬
高吟見太平,不恥老無成。 發任莖莖白,詩須字字清。 搜疑滄海竭,得恐鬼神驚。 此外非關念,人間萬事輕。
gāo yín jiàn tài píng   chǐ lǎo chéng  
rèn jīng jīng bái   shī qīng  
sōu cāng hǎi jié   kǒng guǐ shén jīng  
wài fēi guān niàn   rén jiān wàn shì qīng