續桃符句

宋代 劉子寰
臘雪衝風得快晴,閒檐日暖引經行。舊山忽趁林疏出,新水還從凍解生。 村巷歲除聲寂寞,花梢春到色精明。桃符只被詩催換,自笑衰翁未老成。
xuě chōng fēng kuài qíng   xián yán nuǎn yǐn jīng xíng jiù shān chèn lín shū chū xīn   shuǐ hái cóng dòng jiě shēng    
cūn xiàng suì chú shēng   huā shāo chūn dào jīng míng táo zhǐ bèi shī cuī huàn   xiào shuāi wēng wèi lǎo chéng