續詩之寵依韻以謝

宋代 鄭清之
莫搜險韻續貒貔,雪景須知雪後奇。 日絢寒光莊淨界,梅將真色薦新詩。 試敲折竹煎茶舌,旋覓遙岑出黛眉。 油幕輸君談笑樂,聖杯正是一中時。
sōu xiǎn yùn tuān   xuě jǐng zhī xuě hòu  
xuàn hán guāng zhuāng jìng jiè   méi jiāng zhēn jiàn xīn shī  
shì qiāo zhé zhú jiān chá shé   xuán yáo cén chū dài méi  
yóu shū jūn tán xiào   shèng bēi zhèng shì zhōng shí