續青城山四詠·飛赴寺

宋代 文同
平林露層巘,上獨置孤寺。 群仙馭飛駕,往往赴於此。 風高幡影亂,日落鐘聲起。 誰可謂詩豪,興來吟萬紙。
píng lín céng yǎn   shàng zhì  
qún xiān fēi jià   wǎng wǎng  
fēng gāo fān yǐng luàn   luò zhōng shēng  
shuí wèi shī háo   xīng lái yín wàn zhǐ