訓士吟 其十五

清代 戴亨
求人人則賤,求我我自尊。曷弗安所遇,反覆梏靈根。 緬彼空桑子,崛起自邱原。不物而物物,抱道豈終淪。 苟子能自淑,文錦在結鶉。捷徑而窘步,福伏禍之門。 所重在自立,貴賤無定論。
qiú rén rén jiàn   qiú zūn ān suǒ fǎn   líng gēn    
miǎn kōng sāng zi   jué qiū yuán ér bào   dào zhōng lún    
gǒu zi néng shū   wén jǐn zài jié chún jié jìng ér jiǒng   huò zhī mén    
suǒ zhòng zài   guì jiàn dìng lùn