訓士吟 其十四

清代 戴亨
步出城東門,徘徊歧路旁。東門何所有,歷歷種白楊。 秋風自西來,颯然起悲傷。嗟此泉下人,安知非侯王。 造物無妍媸,有生同喪亡。富貴固所欣,貧賤事亦常。 斯人正鹿鹿,金烏不停翔。人非金石固,誰能得久長。 胡不惜嘉名,及時自奮強。
chū chéng dōng mén   pái huái páng dōng mén suǒ yǒu   zhǒng bái yáng    
qiū fēng 西 lái   rán bēi shāng jiē quán xià rén ān   zhī fēi hòu wáng    
zào yán chī   yǒu shēng tóng sàng wáng guì suǒ xīn pín   jiàn shì cháng    
rén zhèng 鹿 鹿   jīn tíng xiáng rén fēi jīn shí shuí   néng jiǔ cháng    
jiā míng   shí fèn qiáng