訓士吟 其七

清代 戴亨
探奇及牛渚,窮幽入鬼隙。畢世誰能知,知之復何益。 春至花妍娟,春去花落魄。花開復花謝,明明大道跡。 塊然藐中處,但傷彼岸隔。不傳者已死,會心在晨夕。 豁然識此機,應悲逝者迫。
tàn niú zhǔ   qióng yōu guǐ shì shuí néng zhī zhī   zhī    
chūn zhì huā yán juān   chūn huā luò huā kāi huā xiè míng   míng dào    
kuài rán miǎo zhōng chǔ   dàn shāng àn chuán zhě huì   xīn zài chén    
huò rán shí   yīng bēi shì zhě