徐孟達別墅冬日海棠

宋代 鄭元祐
猗唐厚德徐有功,力回兇殘致時雍。子孫蒙休百世下,草木作花嚴冷中。 園林尚或保剩綠,霜霰不敢欺嫣紅。金盤朝露洗睡態,錦絲步障圍春容。 流年固如東逝水,銜子豈必西飛鴻?何異佳人倚脩竹,尚矜絕艷彈孤桐。 徘徊樹下三嘆息,人生遲莫將無同。
táng hòu yǒu gōng   huí xiōng cán zhì shí yōng sūn méng xiū bǎi shì xià   cǎo zuò huā yán lěng zhōng
yuán lín shàng huò bǎo shèng   shuāng xiàn gǎn yān hóng jīn pán zhāo shuì tài   jǐn zhàng wéi chūn róng
liú nián dōng shì shuǐ   xián zi 西 fēi hóng   jiā rén xiū zhú   shàng jīn jué yàn dàn tóng
pái huái shù xià sān tàn   rén shēng chí jiāng tóng