學子

宋代 王令
瑣瑣來學子,從我問古風。 謂言古之人,學不求世功。 以其明智余,施與天下同。 能知學為身,自不恤窮通。 童子顧我笑,是言得無蒙。 斯道使可遵,曾不聞父翁。 謂言童子歸,益自謀厥躬。 吾不能爾言,亦不必爾從。
suǒ suǒ lái xué   cóng wèn fēng  
wèi yán zhī rén   xué qiú shì gōng  
míng zhì   shī tiān xià tóng  
néng zhī xué wéi shēn   qióng tōng  
tóng xiào   shì yán méng  
dào shǐ 使 zūn   céng wén wēng  
wèi yán tóng guī   móu jué gōng  
néng ěr yán   ěr cóng