雪中醉題

宋代 鄭思肖
玄雪冥冥凝不飛,朔雪灑灑晴還落。水神恣意弄奇怪,宇宙一白陰風惡。 南州客子心飄颻,狂髮長歌破寂寥。醉中瀏亮金石聲,精神秀髮意氣驕。 故人睨目嗔我怪,撫掌大笑群兒駭。我家萬卷列中堂,古人顛怪皆曾載。 須臾酒醒那得知,索紙落筆蛟龍飛。明曉火輪飛出海,來看壁上新題詩。
xuán xuě míng míng níng fēi   shuò xuě qíng hái luò shuǐ shén nòng guài   zhòu bái yīn fēng è
nán zhōu xīn piāo yáo   kuáng cháng liáo zuì zhōng liú liàng jīn shí shēng   jīng shén xiù jiāo
rén chēn guài   zhǎng xiào qún ér hài jiā wàn juàn liè zhōng táng   rén diān guài jiē céng zài
jiǔ xǐng de zhī   suǒ zhǐ luò jiāo lóng fēi míng xiǎo huǒ lún fēi chū hǎi   lái kàn shàng xīn shī