雪中聞牆外鬻魚菜者,求售之聲甚苦,有感三

宋代 范成大
飯籮驅出敢偷閒?雪脛冰須慣忍寒。 豈是不能扃戶坐,忍寒猶可忍飢難!
fàn luó chū gǎn tōu xián   xuě jìng bīng guàn rěn hán
shì néng jiōng zuò   rěn hán yóu rěn nán   !