雪中嘆

宋代 洪适
連綿春雪助凶年,平地盈庭大可嘆。詞客罷吟梅散漫,園夫慚報竹平安。 烏鳶腹餒飛穿屋,牛馬毛寒病倚欄。天意欲添人殍野,四時玉燭古來難。
lián mián 綿 chūn xuě zhù xiōng nián   píng yíng tíng tàn yín méi sǎn màn yuán   cán bào zhú píng ān    
yuān něi fēi chuān 穿   niú máo hán bìng lán tiān tiān rén piǎo   shí zhú lái nán