雪中四首 其一

宋代 党懷英
詩人固多貧,深居隱茅蓬。一夕忽富貴,獨臥瓊瑤宮。 夢破窗明虛,開門雪迷空。蕭然視四壁,還與向也同。 閉門撚鬚坐,愈覺生理窮。天公巧相幻,要我齊窮通。 沖寒起沽酒,一洗芥蒂胸。
shī rén duō pín   shēn yǐn máo péng guì   qióng yáo gōng    
mèng chuāng míng   kāi mén xuě kōng xiāo rán shì hái   xiàng tóng    
mén niǎn zuò   jué shēng qióng tiān gōng qiǎo xiāng huàn yào   qióng tōng    
chōng hán jiǔ   jiè xiōng