雪中寄黎才翁

宋代 胡寅
寒日已無暉。饕風更擅威。 暝山雷虺虺,陰壑雨霏霏。 酒綠思同酌,爐紅憶共圍。 不辭泥徑遠,要看雪花飛。 天與人情契,春從草樹歸。 幻成銀世界,偷取日光輝。 安得千金舞,來翻六出衣。 南枝香破玉,別有好芳菲。
hán huī tāo fēng gèng shàn wēi    
míng shān léi huǐ huǐ   yīn fēi fēi  
jiǔ tóng zhuó   hóng gòng wéi  
jìng yuǎn   yào kàn xuě huā fēi  
tiān rén qíng   chūn cóng cǎo shù guī  
huàn chéng yín shì jiè   tōu guāng huī  
ān qiān jīn   lái fān liù chū  
nán zhī xiāng   bié yǒu hǎo fāng fēi