雪中過分水嶺六首 其一

宋代 李綱
寒雲漠漠雪霏霏,正是行人度嶺時。密灑峰巒開玉府,亂妝林木發瓊枝。 步高漸入煙霄路,望遠都迷澗壑姿。回首江鄉何處是,斷蓬飄梗不勝悲。
hán yún xuě fēi fēi   zhèng shì xíng rén lǐng shí fēng luán kāi luàn   zhuāng lín qióng zhī    
gāo jiàn yān xiāo   wàng yuǎn dōu jiàn 姿 huí shǒu jiāng xiāng chǔ shì duàn   péng piāo gěng shèng bēi