雪中觀梅

宋代 方岳
一冬妍晴春意早,微茫已到閒花草。 山翁平生見事遲,未緝牛衣編稻藁。 明日是春那得寒,玄冥不作尋常看。 交割與春排當處,萬里瑤林列銀樹。 茅庵有詩人,肺渴方生塵。 不知誰何駟六虬兮上天作樂府,落筆殿前如有神。 帝咨汝岳錫圭土,佚以寬閒之野寂寞濱。 玉田界天旁列鄰,有梅百本為賓親。 昨夜枝上猶是月,今日枝上渾是雪。 春工未必辦此奇,縱使巧遲寧速拙。 雪詩不當梅花詩,詩成合報孤山知。 老逋醉眠呼不醒,霜竹付與何人吹。 古聲久不入俚耳,有詩寧似無詩時。 自撼枝頭供一嚼,了了此心清淨覺。 謂為梅又冷冰冰,道是雪來香莫莫。
dōng yán qíng chūn zǎo   wēi máng dào xián huā cǎo  
shān wēng píng shēng jiàn shì chí   wèi niú biān dào gǎo  
míng shì chūn de hán   xuán míng zuò xún cháng kàn  
jiāo chūn pái dāng chǔ   wàn yáo lín liè yín shù  
máo ān yǒu shī rén   fèi fāng shēng chén  
zhī shuí liù qiú shàng tiān zuò yuè   luò diàn 殿 qián yǒu shén  
yuè guī   kuān xián zhī bīn  
tián jiè tiān páng liè lín   yǒu méi bǎi běn wèi bīn qīn  
zuó zhī shàng yóu shì yuè   jīn zhī shàng hún shì xuě  
chūn gōng wèi bàn   zòng shǐ 使 qiǎo chí níng zhuō  
xuě shī dàng méi huā shī   shī chéng bào shān zhī  
lǎo zuì mián xǐng   shuāng zhú rén chuī  
shēng jiǔ ěr   yǒu shī níng shì shī shí  
hàn zhī tóu gōng jué   liǎo liǎo xīn qīng jìng jué  
wèi wéi méi yòu lěng bīng bīng   dào shì xuě lái xiāng