雪中從邢懷正乞酒

宋代 韓元吉
櫑具高拄頰,風塵客長安。 長安不宜客,負暮仍苦寒。 夜聞陰風喧,曉看雪漫漫。 天公非惡劚,笑我貂裘單。 坐令歌南山,白石空巑屼。 正不妨我嘯,憑高事遐觀。 四海經同一雲,更覺天地寬。 平湖發遠景,松竹如龍鸞。 巉然兩峰高,玉峙峨瓊冠。 緬懷邢公子,重城有家園。 水石帶林沼,幽亭厭雲端。 仙妝映疏梅,秀色若可餐。 璇題散冰籌,晶鹽貯牙盤。 清歌出絕唱,筆閒走波瀾。 幾欲泥君飲,持杯聽幽蘭。 君家碧琳腴,到手無復殘。 正豈須羔兒,尚能追清歡。 蹇驢不敢出,強作哦計酸。 詩成不能寐,起舞清夜闌。 儻可致麴生,當築白玉壇。
léi gāo zhǔ jiá   fēng chén cháng ān  
cháng ān   réng hán  
wén yīn fēng xuān   xiǎo kàn xuě màn màn  
tiān gōng fēi è zhú   xiào diāo qiú dān  
zuò lìng nán shān   bái shí kōng cuán  
zhèng fáng xiào   píng gāo shì xiá guān  
hǎi jīng tóng yún   gèng jué tiān kuān  
píng yuǎn jǐng   sōng zhú lóng luán  
chán rán liǎng fēng gāo   zhì é qióng guān  
miǎn huái xíng gōng   zhòng chéng yǒu jiā yuán  
shuǐ shí dài lín zhǎo   yōu tíng yàn yún duān  
xiān zhuāng yìng shū méi   xiù ruò cān  
xuán sàn bīng chóu   jīng yán zhù pán  
qīng chū jué chàng   xián zǒu lán  
jūn yǐn   chí bēi tīng yōu lán  
jūn jiā lín   dào shǒu cán  
zhèng gāo ér   shàng néng zhuī qīng huān  
jiǎn gǎn chū   qiáng zuò ó suān  
shī chéng néng mèi   qīng lán  
tǎng zhì shēng   dāng zhù bái tán