雪夜宿致思庵

宋代 孫覿
霏霏竹間雲,練練天上雪。誰遺碧玉壺,化作白銀闕。 孤懷愜幽欣,一笑暖慄冽。寒光注老眼,謂是山吐月。 耿耿清不眠,夜半聽竹折。
fēi fēi zhú jiān yún   liàn liàn tiān shàng xuě shuí huà   zuò bái yín quē    
huái qiè yōu xīn   xiào nuǎn liè hán guāng zhù lǎo yǎn wèi   shì shān yuè    
gěng gěng qīng mián   bàn tīng zhú zhé