雪夜

宋代 呂本中
曹州城南三日雪,半夜疾風吹石裂。先生睡美喚不聞,不信衾裯冷如鐵。 病妻索火少聲韻,稚子哦詩應歌節。殘書向人老可愛,舊劍空在磨先缺。 未能去尋泉石伴,未用深藏狐兔穴。 新正已過今幾日,歲事懶復從人說。長江略無千里夢,故人動有十年別。 相逢一笑又艱阻,所向端坐成痴絕。 城中諸公不相棄,時有妙句扶衰拙。頗知晴意在明日,泥深不怕車輪折。 便當脫帽過君家,共放南窗看新月。一杯凍酒君莫辭,預借炎天洗煩熱。
cáo zhōu chéng nán sān xuě   bàn fēng chuī shí liè xiān sheng shuì měi huàn wén   xìn qīn dāo lěng tiě    
bìng suǒ huǒ shǎo shēng yùn   zhì ó shī yīng jié cán shū xiàng rén lǎo ài jiù   jiàn kōng zài xiān quē    
wèi néng xún quán shí bàn   wèi yòng shēn cáng xué  
xīn zhēng guò jīn   suì shì lǎn cóng rén shuō cháng jiāng lüè qiān mèng   rén dòng yǒu shí nián bié    
xiāng féng xiào yòu jiān   suǒ xiàng duān zuò chéng chī jué  
chéng zhōng zhū gōng xiāng   shí yǒu miào shuāi zhuō zhī qíng zài míng   shēn chē lún zhé    
biàn 便 dāng tuō mào guò jūn jiā   gòng fàng nán chuāng kàn xīn yuè bēi dòng jiǔ jūn   jiè yán tiān fán