薛玄卿鶴齋

宋代 鄭元祐
君家少保已登雲,留得青田貌後真。烏母督仙須顯駕,羽車驂乘必長人。 聽經香案孤撐雪,啄菌瑤階每遇春。遲子吹笙明月下,丹砂乞與頂頭巾。
jūn jiā shǎo bǎo dēng yún   liú qīng tián mào hòu zhēn xiān xiǎn jià   chē cān chéng cháng rén
tīng jīng xiāng àn chēng xuě   zhuó jūn yáo jiē měi chūn chí zi chuī shēng míng yuè xià   dān shā dǐng tóu jīn