雪獅兒

宋代 程垓
斷雲低晚,輕煙帶暝,風驚羅幕。數點梅花,香倚雪窗搖落。紅爐對謔。正酒面、瓊酥初削。雲屏暖,不知門外,月寒風惡。 迤邐慵雲半掠。笑盈盈、閒弄寶箏弦索。暖極生春,已向橫波先覺。花嬌柳弱。漸倚醉、要人摟著。低告訁乇。早把被香熏卻。
duàn yún wǎn   qīng yān dài míng   fēng jīng luó shǔ diǎn méi huā   xiāng xuě chuāng yáo luò hóng duì xuè zhèng jiǔ miàn qióng chū xuē yún píng nuǎn   zhī mén wài   yuè hán fēng è
yōng yún bàn lüè xiào yíng yíng xián nòng bǎo zhēng xián suǒ nuǎn shēng chūn   xiàng héng xiān jué huā jiāo liǔ ruò jiàn zuì yào rén lǒu zhù gào yán tuō zǎo bèi xiāng xūn què