雪山次吳寧庵先生韻 其二

明代 顧清
未雪風姨已怒號,為山無乃雪重勞。人間牟麥明年富,坐里蓬婆一夜高。 目眩有時還拄笏,神遊他日想寒毛。陽坡數曲如溪澗,應待春風送海濤。
wèi xuě fēng háo   wéi shān nǎi xuě zhòng láo rén jiān mài míng nián   zuò péng gāo
xuàn yǒu shí hái zhǔ   shén yóu xiǎng hán máo yáng shù jiàn   yìng dài chūn fēng sòng hǎi tāo