雪 其四

宋代 徐積
諸少逸駕追無前,我乘駑馬持短鞭。更添一老愛白雪,但開兩眼尋青天。 詩中戈矛欲揮我,君家伯仲空忘年。 搖筆吟哦有裂管,倒囊抖擻無遺箋。誰知群形消即露,卻還本質污與鮮。 田廬有蓬尚塞戶,樵衣無布堪補肩。群兒上壟芻且牧,孤戍曝日旗與旃。 人閒安得真洞府,空中失腳飛神仙。 明月隨來會星弁,白雲迎去升紫煙。溪灣留下斷虹臥,山陰亦有玲瓏田。
zhū shǎo jià zhuī qián   chéng chí duǎn biān gèng tiān lǎo ài bái xuě dàn   kāi liǎng yǎn xún qīng tiān    
shī zhōng máo huī   jūn jiā zhòng kōng wàng nián  
yáo yín é yǒu liè guǎn   dǎo náng dǒu sǒu jiān shéi zhī qún xíng xiāo què   huán běn zhì xiān    
tián yǒu péng shàng sāi   qiáo kān jiān qún ér shàng lǒng chú qiě   shù zhān    
rén xián ān zhēn dòng   kōng zhōng shī jiǎo fēi shén xiān  
míng yuè suí lái huì xīng biàn   bái yún yíng shēng yān wān liú xià duàn hóng shān   yīn yǒu líng lóng tián