雪晴偶興因以成篇

明代 劉基
玄雲四垂天黯黮,大野蒼茫飛雪糝。北風颳面利如刀,海氣昏昏迷遠覽。 若華東光封密霧,北屋無煙色悽慘。天姥沈陰禹穴閉,扶胥海濤渾不撼。 愁埋朱鳳入杳冥,凍縮赤蛟深坎窞。猿狖哀號咽岩谷,鴻雁驚啼亂葭菼。 壯士金戈鋩鍔凌,將軍玉帳旌旗黲。師徒百萬盡熊羆,幕下從官皆燕頷。 馬蹄蹴蹋坤軸震,夜半入蔡何人敢。蒼山野客拙且懶,旅舍蕭條坐無毯。 頑童汲井十指直,稚子敲冰兩髦髧。今朝出日照梁棟,樓外遠山皆菡萏。 初驚急溜瀉源泉,漸看縣澌掛旒紞。那無美酒洗胸臆,空有新詩吐肝膽。 先人敝廬松柏在,牆角早梅應可攬。蝮蛇張鱗虎掉尾,平地倏忽成窊埯。 藩閫官曹厚祿食,忍以黔黎為醢醓。天民日望天愛憐,破瓦頹垣最悲憯。 農家齊仰二麥成,且喜土膏滋九坎。清晨樹上啼布穀,柳下碧波漪澹澹。 安得扁舟泛五湖,莫使中心攢百感。
xuán yún chuí tiān àn dǎn   cāng máng fēi xuě shēn běi fēng guā miàn dāo   hǎi hūn hūn yuǎn lǎn
ruò huá dōng guāng fēng   běi yān cǎn tiān shěn yīn xué   hǎi tāo hún hàn
chóu mái zhū fèng yǎo míng   dòng suō chì jiāo shēn kǎn dàn yuán yòu āi háo yàn yán   hóng yàn jīng luàn jiā tǎn
zhuàng shì jīn máng è líng   jiāng jūn zhàng jīng cǎn shī bǎi wàn jǐn xióng   xià cóng guān jiē yàn hàn
kūn zhóu zhèn   bàn cài rén gǎn cāng shān zhuō qiě lǎn   shè xiāo tiáo zuò tǎn
wán tóng jǐng shí zhǐ zhí   zhì qiāo bīng liǎng máo dàn jīn zhāo chū zhào liáng dòng   lóu wài yuǎn shān jiē hàn dàn
chū jīng liū xiè yuán quán   jiàn kàn xiàn guà liú dǎn měi jiǔ xiōng   kōng yǒu xīn shī gān dǎn
xiān rén sōng bǎi zài   qiáng jiǎo zǎo méi yīng lǎn shé zhāng lín diào wěi   píng shū chéng ǎn
fān kǔn guān cáo hòu 祿 shí   rěn qián wèi hǎi tǎn tiān mín wàng tiān ài lián   tuí yuán zuì bēi cǎn
nóng jiā yǎng èr mài chéng   qiě gāo jiǔ kǎn qīng chén shù shàng   liǔ xià dàn dàn
ān piān zhōu fàn   shǐ 使 zhōng xīn zǎn bǎi gǎn