雪晴和應寧諸君韻二首 其一

明代 李東陽
雪後餘寒滿素縑,坐看庭彩動星蟾。紅塵迥與東華隔,貝闕高疑上界瞻。 牆外經過知馬跡,城頭指點見山尖。聚星堂上多勍敵,白戰通宵恐未厭。
xuě hòu hán mǎn 滿 jiān   zuò kàn tíng cǎi dòng xīng chán hóng chén jiǒng dōng huá bèi   quē gāo shàng jiè zhān    
qiáng wài jīng guò zhī   chéng tóu zhǐ diǎn jiàn shān jiān xīng táng shàng duō qíng bái   zhàn tōng xiāo kǒng wèi yàn