雪晴
起來敲石火,正是雪晴時。
竹葉冰垂地,梅花玉滿枝。
風雲隨變滅,山水轉清奇。
悵望長安道,令人有所思。
qǐ
起
lai
來
qiāo
敲
shí
石
huǒ
火
,
zhèng
正
shì
是
xuě
雪
qíng
晴
shí
時
。
zhú
竹
yè
葉
bīng
冰
chuí
垂
dì
地
,
méi
梅
huā
花
yù
玉
mǎn
滿
zhī
枝
。
fēng
風
yún
雲
suí
隨
biàn
變
miè
滅
,
shān
山
shuǐ
水
zhuǎn
轉
qīng
清
qí
奇
。
chàng
悵
wàng
望
cháng
長
ān
安
dào
道
,
lìng
令
rén
人
yǒu
有
suǒ
所
sī
思
。