雪晴

宋代 曾幾
未快溪橋踏雪心,朝陽已復上遙岑。 可憐昨夜瓊瑤跡,化作春泥尺許深。
wèi kuài qiáo xuě xīn   zhāo yáng shàng yáo cén  
lián zuó qióng yáo   huà zuò chūn chǐ shēn