雪晴

宋代 曾幾
衾裯一夜冷於冰,雪事心知作得成。 自起穴窗看不見,卻來欹枕聽無聲。 下床走報童心喜,開戶驚呼老眼明。 晴日垂檐白銀塔,怪奇亦復可憐生。
qīn dāo lěng bīng   xuě shì xīn zhī zuò de chéng  
xué chuāng kàn jiàn   què lái zhěn tīng shēng  
xià chuáng zǒu bào tóng xīn   kāi jīng lǎo yǎn míng  
qíng chuí yán bái yín   guài lián shēng