雪 其六

宋代 徐積
江西詞客休刺船,馬上俊郎休弄鞭。且看滿城花落地,恰如窮谷曉時天。 松林獨干凌堅操,麥壟疏毛白少年。犬信宜將筒護紙,鴻書須用帛為箋。 月中兩艷非投暗,物里千形不較鮮。最好一環圍井口,有時數點露山肩。 紛來上相揮長麈,側去諸卿蔽曲旃。水畔誰為佩珠女,車中人是行雲仙。 吟裁笛竹清梅瘦,忽爨琴桐濕更煙。近日無錢酬酒媼,且教借賣漫翁田。
jiāng 西 xiū chuán   shàng jùn láng xiū nòng biān qiě kàn mǎn chéng 滿 huā luò qià   qióng xiǎo shí tiān    
sōng lín gān líng jiān cāo   mài lǒng shū máo bái shào nián quǎn xìn jiāng tǒng zhǐ hóng   shū yòng wèi jiān    
yuè zhōng liǎng yàn fēi tóu àn   qiān xíng jiào xiān zuì hǎo huán wéi jǐng kǒu yǒu   shí shǔ diǎn shān jiān    
fēn lái shàng xiàng huī zhǎng zhǔ   zhū qīng zhān shuǐ pàn shuí wèi pèi zhū chē   zhōng rén shì xíng yún xiān    
yín cái zhú qīng méi shòu   cuàn qín tóng shī gèng yān jìn qián chóu jiǔ ǎo qiě   jiào jiè mài màn wēng tián