雪 其八

宋代 徐積
吟懷忽共雪紛然,罪逆餘骸自可鞭。罔極之恩無報日,難平所感欲呼天。 身騎騕裊成童歲,手握狻猊未丱年。三釂冷醅將及斗,一揮醉筆恰盈箋。 當時飾束頭毛綠,今日衣濡眥血鮮。楚泮師儒新靦目,秦關父老舊隨肩。 中心但比孤青檜,外物無庸大赤旃。每指多圖為酖毒,自言寡慾即神仙。 房中得子眠溫席,突外從人笑冷煙。以此終身慰泉壤,不須問舍與求田。
yín huái gòng xuě fēn rán   zuì hái biān wǎng zhī ēn bào nán   píng suǒ gǎn tiān    
shēn yǎo niǎo chéng tóng suì   shǒu suān wèi guàn nián sān jiào lěng pēi jiāng dòu   huī zuì qià yíng jiān    
dāng shí shì shù tóu máo   jīn xuè xiān chǔ pàn shī xīn miǎn qín   guān lǎo jiù suí jiān    
zhōng xīn dàn qīng guì   wài yōng chì zhān měi zhǐ duō wèi dān   yán guǎ shén xiān    
fáng zhōng de zi mián wēn   wài cóng rén xiào lěng yān zhōng shēn wèi quán rǎng   wèn shě qiú tián