雪霽之夕聞檐溜有聲因賦

明代 于謙
人皆愁聽客中雨,我獨喜聞窗外聲。報國常懷豐稔念,關心不是別離情。 沾濡最愛滋群品,點滴何妨到五更。倏起披衣成兀坐,焚香讀易候天明。
rén jiē chóu tīng zhōng   wén chuāng wài shēng bào guó cháng huái fēng rěn niàn   guān xīn shì bié qíng
zhān zuì ài qún pǐn   diǎn fáng dào gēng shū chéng zuò   fén xiāng hòu tiān míng