雪霽曉登金山

宋代 楊萬里
焦山東,金山西, 金山排霄南斗齊。天將三江五湖水, 並作一江字楊子。來從九天上, 瀉入九地底。遇獄獄立摧, 逢石石立碎。乾坤氣力聚此江, 一波打來誰敢當。金山一何強, 上流獨立江中央。一塵不隨海風舞, 一礫不隨海潮去。四旁無蔕下無根, 浮空躍出江心住。金宮銀闕起峰頭, 槌鼓撞鍾聞九州。詩人蹈雪來清游, 天風吹儂上瓊樓。不為浮玉飲玉舟, 大江端的替人羞,金山端的替人愁。
jiāo shān dōng   jīn shān 西  
jīn shān pái xiāo nán dòu tiān jiàng sān jiāng shuǐ    
bìng zuò jiāng yáng lái cóng jiǔ tiān shàng    
xiè jiǔ cuī    
féng shí shí suì qián kūn jiāng    
lái shuí gǎn dāng jīn shān qiáng    
shàng liú jiāng zhōng yāng chén suí hǎi fēng    
suí hǎi cháo páng xià gēn    
kōng yuè chū jiāng xīn zhù jīn gōng yín quē fēng tóu    
chuí zhuàng zhōng wén jiǔ zhōu shī rén dǎo xuě lái qīng yóu    
tiān fēng chuī nóng shàng qióng lóu wéi yǐn zhōu    
jiāng duān rén xiū   jīn shān duān rén chóu