雪霽霜晴獨尋山逕菊花猶盛感而賦詩

宋代 王禹偁
狼藉金錢撒野塘,幾叢無力臥斜陽。 爭偷暖律輸桃李,獨亞寒枝負雪霜。 誰惜晚芳同我折,自憐孤艷襲人香。 幽懷遠慕陶彭澤,且擷殘英泛一觴。
láng jīn qián táng   cóng xié yáng
zhēng tōu nuǎn shū táo   hán zhī xuě shuāng
shuí wǎn fāng tóng zhé   lián yàn rén xiāng
yōu huái yuǎn táo péng   qiě xié cán yīng fàn shāng