雪霽登休逸台

宋代 韓琦
休逸台頭雪乍晴,病眸雖澀亦增明。幾年無此三農樂,萬物皆隨一氣清。 修竹拒寒森晚節,垂楊偷潤裊春情。當軒欲繪西山景,巧筆何人似李成。
xiū tái tóu xuě zhà qíng   bìng móu suī zēng míng nián sān nóng wàn   jiē suí qīng    
xiū zhú hán sēn wǎn jié   chuí yáng tōu rùn niǎo chūn qíng dāng xuān huì shān 西 jǐng qiǎo   rén shì chéng