雪柬鄭生

明代 李夢陽
夜來雪花如掌大,無事閉門但眠臥。僵牛死馬非所慮,天翻地裂疇能那。 近時好事最者誰,徽州鄭生差愛我。瓮頭春酒不餘瀝,天明梳洗午尚坐。 北風其涼二儀閉,雪吹飛沙映天過。老夫畏寒淣無力,生也乃是雄豪佐。 梁園之陌平若掌,放兔呼鷹無不可。不然騎驢學爾祖,乘興一鼓山陰柁。
lái xuě huā zhǎng   shì mén dàn mián jiāng niú fēi suǒ tiān   fān liè chóu néng    
jìn shí hǎo shì zuì zhě shuí   huī zhōu zhèng shēng chà ài wèng tóu chūn jiǔ tiān   míng shū shàng zuò    
běi fēng liáng èr   xuě chuī fēi shā yìng tiān guò lǎo wèi hán shēng   nǎi shì xióng háo zuǒ    
liáng yuán zhī píng ruò zhǎng   fàng yīng rán xué ěr chéng   xìng shān yīn duò