雪霽

宋代 李綱
夢殘鐘鼓報新晴,虛幌遙看曉日升。雲外崔嵬猶負雪,石間清淺欲銷冰。 春歸花草蜂尋侶,巢寄檐楹燕語朋。貂敝不禁寒料峭,客愁惟藉酒憑陵。
mèng cán zhōng bào xīn qíng   huǎng yáo kàn xiǎo shēng yún wài cuī wéi yóu xuě shí   jiān qīng qiǎn xiāo bīng    
chūn guī huā cǎo fēng xún   cháo yán yíng yàn péng diāo jīn hán liào qiào   chóu wéi jiǔ píng líng