雪後如春

宋代 韓淲
雪消春意動,樓外已東風。蘭佩新輸綠,梅瓶久薦紅。 人生雖向老,歲事豈終窮。青瑣黃扉地,西湖一望中。
xuě xiāo chūn dòng   lóu wài dōng fēng lán pèi xīn shū méi   píng jiǔ jiàn hóng    
rén shēng suī xiàng lǎo   suì shì zhōng qióng qīng suǒ huáng fēi   西 wàng zhōng