雪後領兒輩行散

宋代 楊萬里
今日意不愜,出遊聊逍遙。父子自為伴,何須外招邀。 過溪足小倦,臨流坐危橋。回頭顧吾廬,竹樹翳草寮。 獨有萬花亭,巋然出山椒。高陂瀉溪水,環佩鏘瓊瑤。 飛流迸空起,平水和天搖。舂淙到潭底,勢儘自浮漂。 蟹眼沸不停,雪山涌還消。近觀絕洶洶,遠聽漸蕭蕭。 忽逢綠頭公,攜孥鼓丹橈。喧呼葦間出,得意似見驕。 我行為小立,流魚偶雙跳。人物各自適,茲游定誰超。
jīn qiè   chū yóu liáo xiāo yáo wèi bàn   wài zhāo yāo    
guò xiǎo juàn   lín liú zuò wēi qiáo huí tóu zhú   shù cǎo liáo    
yǒu wàn huā tíng   kuī rán chū shān jiāo gāo bēi xiè shuǐ huán   pèi qiāng qióng yáo    
fēi liú bèng kōng   píng shuǐ tiān yáo chōng cóng dào tán shì   jǐn piāo    
xiè yǎn fèi tíng   xuě shān yǒng hái xiāo jìn guān jué xiōng xiōng yuǎn   tīng jiàn xiāo xiāo    
féng tóu gōng   xié dān ráo xuān wěi jiān chū   jiàn jiāo    
xíng wéi xiǎo   liú ǒu shuāng tiào rén shì   yóu dìng shuí chāo