雪後

宋代 胡仲弓
一冬寒意少,既雪又還晴。 地面冰初結,天涯春已深。 六花隨雨化,三白有梅爭。 袖手灞橋道,懷人心事清。
dōng hán shǎo   xuě yòu hái qíng  
miàn bīng chū jié   tiān chūn shēn  
liù huā suí huà   sān bái yǒu méi zhēng  
xiù shǒu qiáo dào   huái rén xīn shì qīng