雪歌

宋代 陸游
黑雲黯黯如翻鴉,急霰颯颯疑投沙。 初聞萬竅號地籟,已見六出飛天花。 寧論異事吠群犬,且喜和氣連千家。 穿簾投隙矜嫵媚,平坑塞谷迷谽?。 遙遙林塔出玉筍,渺渺江路蟠修蛇。 扣門方擬貰鄰酒,篝火更欲尋僧茶。 懸知朝士集闕角,靴聲入賀趨正衙。 吾衰久矣尚何說,所幸一稔均幽遐。
hēi yún àn àn fān   xiàn tóu shā  
chū wén wàn qiào hào lài   jiàn liù chū fēi tiān huā  
níng lùn shì fèi qún quǎn   qiě lián qiān jiā  
chuān 穿 lián tóu jīn mèi   píng kēng sāi hān   ?  
yáo yáo lín chū sǔn   miǎo miǎo jiāng pán xiū shé  
kòu mén fāng shì lín jiǔ   gōu huǒ gèng xún sēng chá  
xuán zhī cháo shì quē jiǎo   xuē shēng zhèng  
shuāi jiǔ shàng shuō   suǒ xìng rěn jūn yōu xiá