雪復晴

宋代 陳著
冬來多是雨,日日望雲回。 飄灑不成雪,連綿如入梅。 高風吹日上,短影為山催。 那問歸家事,床頭有宿醅。
dōng lái duō shì   wàng yún huí  
piāo chéng xuě   lián mián 綿 méi  
gāo fēng chuī shàng   duǎn yǐng wéi shān cuī  
wèn guī jiā shì   chuáng tóu yǒu 宿 pēi