雪二首次韻彭武選性仁 其一

明代 李東陽
冉冉瑤姬駕玉軿,墮翹遺佩各飄零。遙從天上諸空界,巧出人間萬幻形。 洗墨池冰看又合,眾星堂夜坐還扃。美人獨立高寒外,似隔蓬山數點青。
rǎn rǎn yáo jià pēng 軿   duò qiào pèi piāo líng yáo cóng tiān shàng zhū kōng jiè qiǎo   chū rén jiān wàn huàn xíng    
chí bīng kàn yòu   zhòng xīng táng zuò hái jiōng měi rén gāo hán wài shì   péng shān shǔ diǎn qīng